Biết anh lâm trọng bệnh gần 4 năm nay và từng nghe anh than thở “chắc mình không còn lâu nửa”, nhưng tôi không khỏi bất ngờ khi nghe tin Nguyễn Kim Hằng vĩnh viễn ra đi vào ngay ngày đầu năm Kỷ Hợi ở tuổi 64.
Có lẽ tôi là một trong số ít phóng viên ngưỡng mộ và có dịp gần gũi với anh Nguyễn Kim Hằng từ những năm đầu sau giải phóng khi anh chập chững vào nghề. Tôi biết anh đã dấn thân như thế nào và chứng kiến anh trở thành một trong những tượng đài của bóng đá Việt Nam vào những năm từ cuối thập niên 70 đền cuối thập niên 90 của thế kỷ trước ra sao.

Xem thêm: https://www.lucky88.com



Năm 1976 cái tên Nguyễn Kim Hằng nghe rất giống con gái nổi lên như cồn và trở thành thần tượng của những đứa trẻ mê bóng đá như tôi lúc đó. Anh chơi ở vị trí trung vệ và là đội trưởng đội Thanh Niên quận Bình Thạnh (sau này đổi tên thành Xây Lắp Nội Thương), một trong những đội bóng mạnh của giải bóng đá hạng B toàn thành cùng với các đội Sở Giao Thông Vận Tải, Bộ Tư lệnh Thành, Quân đoàn 4, Xí nghiệp Công trình 4, Nhà máy Z751, Công ty Citroen và Thanh Niên Cảng Sài Gòn làm mưa làm gió từ các sân Hoa Lư, Đạt Đức, Trần Phú đến Quân khu 7 và chung kết ở sân Thống Nhất..


Ở tuổi 21 (anh sinh năm 1955), nhưng Nguyễn Kim Hằng đã thể hiện tầm bao quát như một tiền vệ tổ chức tài hoa, có ảnh hưởng rất lớn trong lối chơi của cả đội. Thời đó đi xem anh đá, tôi và các bạn ở trường Thạnh Mỹ Tây hay gọi anh là Beckenbauer vì chơi với dáng dấp hệt như “hoàng đế” của tuyển Cộng hòa Liên bang Đức khi đó và cách chơi chẳng khác nào một libero dâng cao.


Còn so sánh với bậc đàn anh trong nước, chúng tôi hay nhắc anh như một Phạm Huỳnh Tam Lang vì phong cách chơi vô cùng chững chạc, cản phá giỏi, lấy bóng trong chân đối phương điệu nghệ, sẵn sàng đá rắn và đá đau một cách kín đáo khiến cho các chân sút hay thời đó như Hứa Hiền Triết, Hồ Thủy, Hoa Mạnh Dũng, Huỳnh Đình Phi, Nguyễn Văn Thòn nhiều lần phải “bất lực” khi đối mặt với Nguyễn Kim Hằng.
Thật ra lứa học sinh trường Đạt Đức trước 1975 như tôi đã biết anh Nguyễn Kim Hằng khi anh còn khoác áo đội học sinh Đạt Đức đối đầu với Võ Trường Toản chơi hay đến nổi một số đội bóng hạng danh dự của miền Nam thời trước đã từng muốn có anh trong đội hình.
Trước giải Cửu Long 1976, Hải quan, đội sau này đã giành ngôi vô địch đã từng cử nhiều tên tuổi kinh nghiệm như Phạm Văn Lắm, Đỗ Thới Vinh, Lê Kim Thanh (tức Bình lùn) tìm cách đưa anh Hằng về đội nhưng bất thành vì như sau này anh kể lại “Tôi muốn đi lên từ những giải đấu trẻ, muốn tự trưởng thành ở sân chơi nhỏ. Hơn nữa tôi thích Cảng Sài Gòn hơn, thích cách chơi của anh Tam Lang và Lê Đình Thăng, những người đã “dạy” cho tôi cách đá bóng chủ yếu bằng đầu chứ không phải chỉ hoàn toàn dùng sức của một trung vệ’
Chính sau khi cùng Thanh Niên Bình Thạnh rồi sau này là Xây Lắp Nội Thương giành hang tư giải hạng B, Cảng Sài Gòn khi nghe anh tâm sự như vậy đã kéo Kim Hằng về. Tưởng chừng môi trường mới được yêu thích đó sẽ chắp cánh cho tài năng của anh bay xa và bay cao. Nhưng sau này khi kể lại giai đoạn đó chính anh cũng bùi ngùi tự trách mình “Về Cảng rồi mới thấy sự cạnh tranh là không hề đơn giản, không thể nào được tạo cơ hội ra sân thay thế được anh Tam Lang và anh Thăng.