Gần đây, nhiều quán ăn, nhà hàng sang trọng tại TP.HCM xuất hiện một dịch vụ mới khá “nóng”: tiếp chuyện với khách.

Thực khách đến đây nếu có nhu cầu sẽ được các mỹ nhân đẹp như hoa hậu, có kiến thức, hiểu tâm lý... sẵn sàng sẻ chia, tâm sự hàng giờ với... chi phí được tính bằng USD.Miss phục vụ là một ngôi sao với nét đẹp lộng lẫy và hành trang đầy ắp kiến thức về VN, hỗ trợ kiến thức cho quý vị, “Single ladies (quý bà độc thân - PV) được đào tạo bởi các chuyên gia trong nhiều lĩnh vực khác nhau về kỹ năng giao tiếp, văn hóa, ẩm thực và lịch sử”, “Các em xinh tươi, ngoại ngữ lưu loát, có khiếu trò chuyện giúp các vị hài lòng”, “Với những cô gái độc thân duyên dáng, nhà hàng là nơi hẹn hò cho thực khách cô đơn”...
Lần theo những lời quảng cáo trên mạng cũng như các tờ rơi về dịch vụ mới này, chúng tôi tìm đến các địa chỉ có mỹ nhân “tiếp chuyện” đang thu hút nhiều người.

Mỗi nơi mỗi kiểu
Đêm. Con đường ngắn Ngô Văn Năm, quận 1 lung linh dưới những ánh đèn đầy sắc màu. Hàng loạt nhà hàng sang trọng dành cho khách nước ngoài Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc... nhộn nhịp khách ra vào. Những “tiếp chuyện viên” xinh xắn như người mẫu, thướt tha trong tà áo dài xếp thành hàng đón khách từ cổng vào đến bên trong nhà hàng. Chúng tôi ghé vào nhà hàng “Ngôi nhà tình yêu” được trang trí theo phong cách Nhật.

Một nữ “tiếp chuyện viên” của nhà hàng KV trò chuyện với khách - (Ảnh: S.B.)

Vừa bước vào, gần 20 mỹ nhân tươi cười gật đầu, gửi lời chào thân thiện bằng nhiều ngoại ngữ. Sau đó, theo yêu cầu, khách sẽ được một nhân viên lễ tân dẫn vào phòng VIP bài trí khá ấm cúng. Các cô gái lần lượt làm duyên đủ kiểu cho khách ngắm nhìn và chọn lựa. Cô nào may mắn được chọn sẽ ngồi xuống bàn đối diện và đảm nhận công việc trò chuyện với khách tất cả mọi vấn đề, đề tài từ tình yêu, cuộc sống đến các lĩnh vực kinh tế, chính trị, văn hóa... khi khách có yêu cầu.
Hai cô gái trẻ rất xinh ngồi “tiếp chuyện” chúng tôi, tự giới thiệu một người tên Trân, nói được tiếng Nhật và một người tên Trang, có thể trò chuyện thông thạo bằng tiếng Anh. Cả hai có kiến thức khá tốt về văn hóa phương Đông và cách nói chuyện rất tâm lý, khiến người đối diện luôn cảm thấy vừa lòng. Suốt buổi “tâm sự”, hai nữ “tiếp chuyện viên” đón bắt tâm lý khá tốt để có thể nói bất kỳ vấn đề nào khách đề cập rất nhẹ nhàng, tế nhị.


Thạc sĩ Lê Minh Tiến (giảng viên ngành đô thị học, Trường Đại học KHXH&NV TP.HCM): Nguy cơ biến tướng
Trong xã hội đô thị hiện đại, hình thức giao tiếp đối mặt giữa người với người ngày càng giảm. Con người ngày càng sống “vô danh” hơn. Khi khả năng kinh tế và địa vị được thỏa mãn thì nhiều người lại có nhu cầu tìm cho mình một nơi để chia sẻ mà nhiều khi giữa vợ, chồng, bạn bè không có được. Hình thức tiếp chuyện đã đáp ứng được phần nào nhu cầu trò chuyện của mỗi người nhưng rất có thể xuất hiện những biến tướng trong giao tiếp giữa nam và nữ như nhiều hình thức biến tướng khác.
T.C. ghi
Những ông khách có ý sàm sỡ chỉ có thể chạm đến bàn tay các cô “tiếp chuyện viên”. Nếu người nào có dấu hiệu “lấn sân”, các cô sẽ cười thật tươi và khéo léo khước từ.

“Em làm nghề tiếp chuyện được hơn một tháng nay, chủ yếu phục vụ khách nước ngoài với giá 15-20 USD/lượt tiếp (khoảng hai giờ). Nhiều khách lúc đầu hiểu nhầm nên có ý sàm sỡ, nhưng sau hiểu được công việc này nên quen dần và rất thích. Họ đến đây nhờ bọn em trao đổi văn hóa và hỗ trợ học tiếng Việt. Khi họ thích, có thể thuê mình đi tiếp chuyện với đối tác làm ăn...”
- Trang nói.
Trang, quê ở TP.HCM, cho biết lương cứng của cô chỉ hơn 1 triệu đồng/tháng nhưng tiền “tip” thì kha khá nên thu nhập đủ để cô trang trải cuộc sống vì cô đang là sinh viên có nhu cầu trau dồi thêm tiếng Nhật. Còn Trân thì có vẻ lúng túng khi được hỏi về quê quán, trình độ của mình.
“Em chỉ là người tiếp chuyện thôi. Anh cảm thấy vui là được rồi” - Trân bảo.
Cũng có dịch vụ “mỹ nhân tiếp chuyện”, nhà hàng KV trên đường Phạm Viết Chánh, quận 1 đang thu hút khá nhiều quý ông vì được đồn đãi là có nhiều người đẹp, vui tính, hiểu tâm lý khách... Giá thuê một mỹ nhân mà ở đây gọi là “miss... trò chuyện” là 15 USD/giờ, nếu cần có thể thuê cả nghệ sĩ violon biểu diễn cho thêm phần lãng mạn.
Gần hai giờ thuê các mỹ nhân trò chuyện, chúng tôi thật sự vỡ mộng vì các nữ “tiếp chuyện viên” chân dài ở đây lả lướt với chiếc áo dài màu xanh nhạt mỏng dính được cách tân khoét cổ hết cỡ, làm thực khách... chới với quên cả ý định ban đầu là sẻ chia, tâm sự. Còn “trình độ” tư vấn tâm lý cho khách vơi đi nỗi buồn, luận bàn những vấn đề văn hóa... chỉ đơn thuần là ngồi như “lên đồng” và hát karaoke inh ỏi cùng những câu nói vô cùng ngô nghê, đại loại: “Anh buồn hả, biết làm gì cho anh hết buồn đây ta...” cùng với chi phí mà khách phải trả khoảng 1,5 triệu đồng, gồm cả tiền phòng, ăn uống...

Các mỹ nhân ở đây cũng không chịu nói rõ công việc, nghề nghiệp hằng ngày của mình mà chỉ nói lảng qua chuyện khác.

Thông thường, khi trò chuyện với các cô ở đây, khách phải thanh toán 15 USD/giờ. Các cô sẽ nhận được 7,5 USD/giờ. Bình quân một cô sẽ nhận được 15 triệu đồng/tháng. Theo quy định của một số nơi, các mỹ nhân “tiếp chuyện” sẽ phải góp 1,5 USD/giờ làm việc vào “quỹ từ thiện”!?... Giá thuê mỹ nhân trò chuyện rất vô chừng, ở khu phố Tây đường Phạm Ngũ Lão dịch vụ này có thể từ vài chục lên đến cả trăm USD, còn ở một vài quán trên đường Sương Nguyệt Anh, Trần Hưng Đạo... phí tiếp chuyện dao động 50-70 USD/lượt 2-3 giờ.


Một “nam khôi” trò chuyện với khách - (Ảnh: L.P).

Theo giới kinh doanh nhà hàng, quán nhậu lớn ở TP.HCM, hiện nay “tiếp chuyện viên” đang là một dịch vụ khá thu hút thực khách trong và ngoài nước nên nhiều nhà hàng tranh thủ tuyển đội ngũ mỹ nhân tiếp chuyện cho mình.

Tiêu chuẩn chung thông thường mà một số nhà hàng đưa ra là các nữ “tiếp chuyện viên” phải đẹp, cao từ 1,65m trở lên, là sinh viên hoặc có trình độ văn hóa cao, thông thạo 1-2 ngoại ngữ và phải qua ít nhất một lớp tập huấn về tâm lý học, trò chuyện, giao tiếp... Nhưng trên thực tế, theo một chủ nhà hàng ở quận 1: “Chỉ có... trời mới biết trình độ thật sự của các “tiếp chuyện viên” này như thế nào, đôi khi chủ quán chỉ “nhắm nhắm” thấy bắt mắt là tuyển vào...”.

“Tiếp chuyện... đêm khuya”
Bà T.M.H., chủ nhà hàng có dịch vụ “mỹ nhân tiếp chuyện” trên đường Lê Thánh Tôn, quận 1, nhìn nhận: “Dịch vụ này đang được khá nhiều khách nước ngoài ưa chuộng vì có điều kiện tiếp xúc các cô gái VN xinh xắn, thông minh, khôn khéo và có kiến thức, am hiểu về truyền thống VN nên họ sẵn sàng trả phí cao để giao lưu, trò chuyện”. Tuy nhiên, ranh giới giữa nhân viên trò chuyện đàng hoàng với khách và biến tướng bia ôm cao cấp... thật khó phân biệt.

Hiện nay khá nhiều quán ngay trung tâm TP nở rộ dịch vụ trò chuyện với khách nhưng thực chất chỉ là “ăn theo”, cung cấp “gái gọi”. Bà chủ này thừa nhận rất nhiều “tiếp chuyện viên” sau khi tán gẫu với khách đã chấp nhận hẹn hò “tiếp chuyện... đêm khuya” ở khách sạn. Bà H. cho biết vừa cho năm “tiếp chuyện viên” nghỉ việc vì phát hiện các nhân viên này “tâm sự” với khách quá mức trong phòng VIP và có biểu hiện hẹn hò “đi khách” sau giờ trò chuyện.

Tại quán B trên đường Hai Bà Trưng, quận 1, sau khi trò chuyện với khách đến gần 23g, một nữ “tiếp chuyện viên” xinh xắn tên T. đã đồng ý “tâm sự trọn đêm” khi yêu cầu chúng tôi ghé trước một khách sạn ở đường Trần Não, quận 2 để tiếp tục câu chuyện còn dang dở. Mỹ nhân này còn cho biết nếu khách có nhu cầu “tiếp chuyện” theo tuần, theo tháng, hoặc theo khách đi công tác xa thì nhóm của cô cũng sẵn sàng đáp ứng.

Ngay cả nhà hàng KV khá đình đám hiện nay về dịch vụ “tiếp chuyện”, bà chủ ở đây nói chắc nịch: “Nhân viên của chị là phải đứng nói chuyện, không uống theo yêu cầu của khách, ngồi tối đa 10 phút với khách là phải đứng dậy...”. Nhưng trên thực tế, khi tiếp khách các nữ nhân viên ở đây rất “vô tư” như chưa hề biết quy định này.
“Nam khôi”... trò chuyện
Tại nhà hàng KV, khi chúng tôi gọi điện thoại đặt một bàn tiệc, cần hai nam nhân “tiếp chuyện” các khách nữ là người nước ngoài, sau một thoáng chần chừ, quản lý của nhà hàng đồng ý. Tối 2-1-2010, chúng tôi đến nhà hàng với mong muốn tìm bạn nam trò chuyện, viên quản lý nhanh nhảu giới thiệu dịch vụ: “Nam khôi giá 200.000 đồng/giờ, người mẫu 40 USD/giờ, người mẫu nam nước ngoài là 80 USD/giờ...”.
Trong quảng cáo, nhà hàng này chỉ giới thiệu có “miss” tiếp chuyện chứ tuyệt nhiên không nhắc gì đến dịch vụ “nam khôi” tiếp khách nữ. Sau đó, chúng tôi được xếp ngồi xen kẽ với các “nam khôi”. Cả hai “nam khôi” không thể trò chuyện lưu loát bằng tiếng Anh như thỏa thuận, mà chỉ lóng ngóng rồi để mặc khách... tự phiên dịch cho nhau.
Một “nam khôi” tên T. gần như không thể nói một câu tiếng Anh để “chăm sóc” người khách nữ là người nước ngoài như anh ta đã được quảng cáo trước đó là am hiểu văn hóa, giỏi hai ngoại ngữ... Đặc biệt, khi người khách nữ ỡm ờ “chuyện ấy”, một “nam khôi” sẵn sàng cho số điện thoại và email “khi cần có thể liên hệ”...
Theo Sơn Bình- Lan Phương