Thứ Năm, 26/11/2009 10:54

Gái gọi 'ai-ti'

Chẳng phải phơi mặt ngoài đường, các cô gái gọi "ai-ti" này chỉ cần ngồi một chỗ, nhấp chuột và show hàng kiếm khách.
Tình cờ, một lần ghé tiệm sửa chữa điện thoại di động của người bạn tên Hảo, tôi được chứng kiến cách mua bán kỳ lạ giữa Hảo và một cô gái. Sau này, qua tìm hiểu, tôi mới biết rằng cô gái đến bán số tài khoản trong thẻ điện thoại di động là gái bán dâm chuyên nghiệp qua mạng và Hảo là bạn hàng thường xuyên của cô. Cũng nhờ anh bạn, tôi được biết hiện nay việc mua bán dâm qua mạng đang rất được “giới ăn chơi” quan tâm và đang là một thách thức lớn đối với cơ quan chức năng.



Gái mại dâm bị bắt giữ trong một vụ kiểm tra của lực lượng chức năng. (Ảnh minh họa)

“Bán card anh ơi!”- cô gái vừa nói vừa móc túi lấy miếng giấy ghi sẵn mấy dãy số đẩy về phía chủ tiệm bán điện thoại di động. Gặp khách quen, Hảo, chủ tiệm, cầm miếng giấy lướt qua mấy dãy số, hỏi: “Mô-bây hả?” (MobiFone), cô gái gật đầu. Những dãy số kia là mã tài khoản trả trước của mạng di động MobiFone, cô gái đến bán chứ không phải mua để nạp vào máy. Hảo nhập lần lượt các dãy số vào máy của mình để kiểm tra tài khoản, 4 trong 5 mã tài khoản cô gái có cùng mệnh giá 50 ngàn đồng, riêng dãy số còn lại bị từ chối với thông báo: “Mã thẻ này đã được sử dụng”.
Nhập lại dãy số trên để kiểm tra lần nữa cũng nhận được thông báo tương tự. “Mẹ, cái thằng chơi nhớp!”- cô gái buột miệng chửi đổng. Với 4 lần nhập số thành công, trong tài khoản máy của Hảo có 200.000 đồng, nhưng anh ta chỉ phải trả cho cô gái giá 150.000 đồng. Hảo bảo đó là quy luật mua bán. Không kỳ kèo, cô gái cầm 3 tờ 50.000 đồng nhét vào túi rồi ra xe phóng đi, Hảo rướn mày ra hiệu nói: “Hàng đó!”.
Tuy hiểu câu nói ám chỉ vừa rồi nhưng tôi vẫn chưa thể hình dung ra kiểu mua bán có vẻ lạ lẫm này. Hỏi kỹ, Hảo cho biết đó gái mại dâm “ai-ti” (IT - công nghệ thông tin) và số tài khoản vừa bán cũng chính là một phần thu nhập của cái nghề bán thân nuôi miệng.
Hảo cho biết, tụi “hàng” (cách nói của cậu ta) bây giờ nó siêu lắm, chủ yếu là dùng Internet để giới thiệu “hàng họ” và câu kéo dân chơi. Thường tụi “hàng” sẽ cho đăng tải lên các trang web rao vặt, các web đen những thông số về chiều cao, cân nặng, số đo 3 vòng và nhiều thông tin “nhạy cảm” khác theo kiểu cho điểm, kèm theo đó là một địa chỉ liên lạc trên mạng (thường là Yahoo-YM) dùng để chat.
Có địa chỉ Yahoo của gái, dân chơi đăng nhập làm quen rồi hai bên mồi chài thăm dò giá cả, địa điểm mua bán dâm. Mỗi nhóm hàng như thế hoạt động ở một khu vực nhất định và thường có 2-4 người, hầu hết hoạt động tự do, hoặc là những cô gái hớt tóc thanh nữ, massage tranh thủ làm ngoài giờ. Cứ sau một ngày hoạt động, số card điện thoại nhận được từ dân chơi sẽ gom lại giao cho một người đi bán. Các cô gái này thường chọn vài khách sạn hoặc nhà nghỉ quen để làm bãi đáp cũng như chọn vài tiệm buôn bán điện thoại di động để bán lại card, tiệm của Hảo là một ví dụ.
Mở một loạt các trang web, Hảo chỉ dẫn cho tôi thấy các “chợ người” trên mạng. Tại địa chỉ “La..”, chỉ riêng ở TP Đà Nẵng đếm sơ qua đã có 26 trang rao, mỗi trang có chừng 10 mục tương đương 10 cô rao bán mình. Những thông tin kiểu: “sinh viên trường cao đẳng... Đà Nẵng, tên Lan, sinh viên khóa 1 ngành kế toán, quê Quảng Nam, da trắng, cao 1m56, người tròn trĩnh... em nó ở nhà trọ đường Trần Cao Vân, sát bờ biển đó, địa chỉ YM: emcan..”, hoặc “em dáng chuẩn, cao 1m66, xinh gái... em quê ở Hòa Vang, đang là sinh viên học ở Trường DT. địa chỉ YM: gaixnh..., sđt em: 0975447xxx”...
Tuy hoạt động “buôn tình” trên mạng khá lộ liễu, nhưng nếu không hiểu luật chơi xem như cầm chắc thất bại ngay vòng đầu, vì vậy nhiều tay chơi vừa mồi vài câu nhưng không đúng “phong cách” lập tức sẽ bị “đá” ngay. Thường kiểu “câu gái” qua chát chít nên rất dễ bị lừa, vì vậy, khi đã lọt qua vòng đầu, dân chơi thường yêu cầu được kiểm tra “hàng” bằng cách nhìn thấy mặt, cơ thể qua webcam.
Ngược lại, dân “hàng” cũng chẳng bao giờ cho xem miễn phí mà bắt dân chơi nạp card điện thoại di động bằng cách gửi mã tài khoản trả trước. Khi nhận được mã thẻ, các cô gọi đến tổng đài của mạng di động đó để kiểm tra, nếu mã thẻ chưa sử dụng thì các cô sẽ cho dân chơi được xem hình qua webcam chừng khoảng 10-15 phút. Thời gian kiểm tra hàng này dân chơi được quyền yêu cầu xem những gì mình thích và sau đó nếu đồng ý giá tiền đưa ra thì “OK”, cùng trao đổi số ĐT rồi hẹn đến khách sạn.
Còn một cách khác tìm “hàng” nhanh hơn là liên lạc trực tiếp vào số điện thoại di động của các cô. Cách này tuy giảm bớt khoảng thời gian chát chít nhưng lại khó “câu” hơn và thường những tay chơi đã từng nhiều lần tìm gái trên mạng và có kinh nghiệm mới đạt hiệu quả. Ngoài việc có được đúng số điện thoại “công việc” của các em (thường có nhiều số điện thoại) thì dân chơi muốn trò chuyện được với gái phải có mật khẩu. Số điện thoại và mật khẩu thường do các dân chơi giới thiệu hoặc trao đổi lẫn nhau, song đây cũng là cách các dân chơi lừa lẫn nhau.
Một khi đã có số điện thoại, dân chơi chỉ cần gọi điện thẳng vào máy, nói đúng mật khẩu mặc định thì mọi chuyện trở nên đơn giản hơn, vấn đề chỉ còn là giá cả và địa điểm.
Theo Công An Đà Nẵng